1. Câu chuyện anh chàng kỹ sư có chuyên môn cao

Trong bữa tiệc liên hoan cuối năm của công ty, một đồng nghiệp nam thấy đồng nghiệp nữ mặc bộ đồ mới bó sát thân, càng làm nổi lên thân thể mập mạp đẫy đà của cô, thật không hợp chút nào, trông còn xấu hơn bộ đồ thường ngày.

Đồng nghiệp nam liền nói: “Nói thật nhé, bộ đồ này tuy rất đẹp, nhưng cô mặc lên trông chẳng khác nào khoác mảnh gấm hoa lên chiếc thùng tô nô, trông thật không ra sao cả, vì cô béo quá”.

Nữ đồng nghiệp vừa tức giận vừa xấu hổ, liền bỏ buổi liên hoan ra về ngay. Từ đó trở đi, cô không bao giờ nói một lời nào với anh đồng nghiệp nữa.
Anh đồng nghiệp này vốn là người tốt bụng, cũng hay giúp đỡ người khác, và là người thật thà thẳng thắn. Anh cũng thành tâm có ý tốt nói với nữ đồng nghiệp để cô gây được thiện cảm, có hình ảnh đẹp hơn trước mặt mọi người. Tuy là người tốt, lại có năng lực, làm việc có thành tích, có tinh thần trách nhiệm, nhưng những bạn đồng nghiệp vào công ty cùng với anh đều đã được thăng tiến, bổ nhiệm vào các vị trí quản lý cao cấp, riêng anh vẫn là chỉ là chàng kỹ sư ‘có chuyên môn cao’ mà thôi.

Về công việc, anh vẫn được đồng nghiệp và cấp trên khen “tốt”, nhưng ở công ty anh rất cô độc, cứ lùi lũi một mình. Đại đa số đều giống trường hợp cô đồng nghiệp này, sau khi được anh đóng góp ý kiến thì không muốn gần gũi trò chuyện cùng anh nữa.

Lời Nói Thẳng Vẫn Cần Thiện Tâm, Đừng Gây Tổn Thương Cho Người Nghe
Lời Nói Thẳng Vẫn Cần Thiện Tâm, Đừng Gây Tổn Thương Cho Người Nghe

2. Bệnh theo miệng mà vào, họa theo miệng mà ra

Nhiều người nói, “tôi khẩu xà tâm Phật, hoặc tôi miệng nói vậy thôi chứ trong lòng không có gì đâu”. Nhưng chúng ta thử xoay lại nghĩ, nếu ở vị trí người ‘được’ phê bình, ‘được’ ý kiến đó, chúng ta có thấy dễ chịu không, chúng ta có phản ứng như người ta không?

Lòng không có gì, tâm thiện, nhưng lời nói không chú ý, lại gây ra hậu quả xấu. Nói thẳng nói thật vốn xuất phát từ thiện tâm, nhưng nếu gây hậu quả xấu thì cái tâm thiện ấy thà rằng không có còn hơn, vì đã tạo ra nghiệp xấu. Người có thiện tâm cũng là muốn hành thiện tích đức, nhưng không chú ý đến mức độ tiếp nhận của người nghe, không khởi tác dụng cho người nghe tốt lên, mà khiến họ bực tức, giận dữ, hay tổn thương thì chính là lời ác ngữ vậy.

Người xưa nói: “Bệnh theo miệng mà vào, họa theo miệng mà ra”. Anh đồng nghiệp kia dù có lòng thiện lương ngay thẳng, lại có năng lực, có tránh nhiệm, nhưng cái miệng đã gây cho anh bao tai họa, khiến anh không có cơ hội được cất nhắc, khiến anh cô độc lẻ loi thui thủi một mình. Có thể anh nghĩ lời ác phải là lời mắng nhiếc, chửi rủa, nạt nộ người khác, mà đâu biết rằng, lời nói thẳng mà gây tổn thương đến người khác cũng độc ác không kém lời lăng mạ, vì: “Dao sắc cắt thân vết thương dễ lành, lời ác tổn thương uất hận khôn nguôi”.

Góp ý, phê bình cũng là một nghệ thuật. Anh kỹ sư kia chỉ mới góp ý với các đồng nghiệp trong công ty mà đã hủy hoại cả sự nghiệp và các mối quan hệ bạn bè rồi. Nếu góp ý như vậy với cấp trên, với ông chủ, hoặc với những người uy quyền địa vị cao hơn nữa, thì có thể còn gây đại họa. Vì vậy, phê bình, góp ý cũng cần phải học, nó không những là nghệ thuật mà còn là biểu hiện của trí tuệ, và phải dụng công học tập mới có được, đúng như lời dạy của ông bà: “Học ăn học nói, học gói học mở”.

Góp ý, phê bình cũng là một nghệ thuật
Góp ý, phê bình cũng là một nghệ thuật

Mời quý vị đạo hữu xem thêm các bài viết hay khác:

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Hotline: 0987 203 556