Duyên vốn là từ gốc Hán có nghĩa là nguyên nhân; duyên do, duyên cớ phát sinh ra sự việc…cảm nhận về chữ Duyên có vị trí đặc biệt trong tâm cảm người Việt, trong đời sống nhân sinh, đời sống tinh cảm lứa đôi trai gái, và đặc biệt trong đời sống tu học và là thuật ngữ được sử dụng nhiều trong Phật giáo.

1.Chưa quen nhau nay được gặp nhau gọi là Hữu Duyên

2.Muốn làm một việc gì đó giúp người khác biết về Phật pháp gọi là Kết Duyên

3.Hay ấn tống kinh sách băng đĩa, giảng pháp cho người khác nghe gọi là Gieo Duyên

4.Những gì đã đến và chưa đến với mình gọi là Nhân Duyên

5.Mình thường hay làm những việc thiện giúp đỡ mọi người gọi là Thiện Duyên

6. Mình thường hay làm những điều xấu ác hại người gọi là Ác Duyên

Chữ Duyên Trong Đạo Phật
Chữ Duyên Trong Đạo Phật

7.Mình làm việc gì củng gặp phải sự trắc trở trái ý mình gọi là Nghịch Duyên

8.Mình làm việc gì cũng suôn sẻ đúng với ý mình gọi là Thuận Duyên

9.Mình thường hay mắc phải những tật xấu gọi là Nghiệp Duyên

10.Có những việc mình chưa biết làm được hay không được gọi là Tùy Duyên

11.Trong cuộc sống những điều tốt đẹp may mắn thường hay đến với mình gọi là Phước Duyên

12.Có những điều tốt đẹp đến với mình hơn cả những gì mình mong đợi gọi là Thắng Duyên.

Mời quý vị đạo hữu xem thêm các bài viết khác về Phật pháp:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Hotline: 0987 203 556