Các trường phái Khí công - Thiền Phật Giáo

Hiện có thể quy nạp thành 4 trường phái khí công lớn: trường phái Phật học, trường phái Y học, trường phái võ thuật và trường phái Đạo giáo.

Trường phái Phật học

Khái niệm tam giáo đồng nguyên được cổ nhân đề cao, trong đó quan niệm vạn vật đồng nhất thể trở thành nền tảng nhận thức chung cho cả Phật giáo, Khổng giáo và Đạo giáo, đây là cứu cánh dung nạp sự thống nhất của 3 giáo phái này. Với Phật giáo, quan niệm mọi người đều có tâm Phật, con người bị ràng buộc và 12 nhân duyên nên mới sinh nghiệp và chịu luân hồi, theo luật nhân quả. Tu Phật là diệt thất tình và tập Trí Huệ bát nhã Ba La Mật đạt tới vô niệm, vô tưởng, vô trụ tức là tâm vô sai biệt, tâm bình đằng bất phân.

Một phương pháp để đạt tới nó là quán tưởng giống như dhyana của Yoga và Thiền định, bát nhã vô niệm.

Ở Trung Hoa, Đạt ma Sư tổ đã soạn ra Dịch Cân Kinh và lập ra phái võ thuật Thiếu Lâm và phổ biến phương pháp Thiền. Sau này dưới thời nhà Tống, dưới cảm hứng của Dịch Cân Kinh có những môn khí công mới xuất hiện như Thập nhị đoản cẩm và Bát đoạn cẩm …

Trường phái Y học

Trung Y có hai trường phái nghiên cứu:

Thứ nhất, trường phái Ngoại tượng giải phẫu, tức tìm hiểu cơ thể con người bằng phẫu thuật, hay bằng các nghiên cứu lý hóa như y học hiện đại thực nghiệm tại các phòng thí nghiệm.

Thứ hai trường phái Nội thị công phu, trong đó học giả bằng nội quan, tự nhận xét những biến động của cơ thể trong mối tương quan với ngoại cảnh. Chính nhờ phương pháp này mà người xưa khám phá ra Khí, Khí ở trong cơ thể cũng như ngoài cơ thể, rồi dựa vào Kinh dịch và thuyết Âm Dương quân bình với thuyết Ngũ hành mà xây dựng phương pháp khí công trị liệu.

Hai cuốn sách có bàn nhiều tới Khí công là cuốn “ Khí hoá luận”, nói về sự liên quan giữa Khí và tự nhiên; và cuốn “Kinh lạc luận” mô tả sự tuần hoàn của khí trong cơ thể và là căn bản cho khoa châm cứu.

Trường phái Võ thuật

Khí công bắt đầu được áp dụng vào võ thuật từ rất sớm, khi đã có kiến thức vững chắc về Khí, vận khí vào đường kinh mạch, phát khí và truyền khí.

Nói tới Khí công võ thuật thường sẽ nghĩ ngay tới phái Thiếu Lâm Tự và Thái Cực Quyền. Một số phương pháp luyện tập khí công nổi bật như Dịch cân kinh và Thiết bố sam trở nên nổi tiếng.

Thiết bố sam là một phương pháp luyện tập làm cho thân thể tráng kiện ví như mình đồng da sắt. Thiết bố sam rất nổi tiếng ở Trung Hoa từ năm 1000 TCN.

Truong phai khi cong

Cơ thể có ba lớp: lớp nội tạng, lớp gân cốt và lớp cơ được bao bọc bởi da. Cân bao bọc các cơ quan như tim có tâm bào, và có công dụng che chở, nuôi dưỡng, tái sinh. Thiết bố sam Khí công là phương pháp luyện để phát triển và vận khí trong Cân trong gân cốt. Riêng trong xương, Khí có công dụng tái sinh tủy xương và từ đó sinh ra huyết cầu. Đối với phủ tạng, để phát triển tối đa Khí trong Cân, nên tập theo giờ vận hành của hệ thống kỳ kinh bát mạch.

Trường phái Đạo học

Lão Tử được coi như một người có ảnh hưởng lớn tới Đạo giáo. Đạo của Lão Tử có nét tương đồng với Thái Cực của Dịch. Ông coi Đạo là cái gốc của vạn vật nhưng để vạn vật hình thành và tồn tại phải nhờ Đức. “Đạo sinh ra nó, Đức nuôi nấng nó”. Vũ trụ vận hành không ngừng theo luật tuần hoàn phản phục.

Cũng từ thuyết Đạo Đức, Lão Tử lập ra đạo nhiếp sinh hay trường sinh bất tử để thoát khỏi luật tuần hoàn và sớm trở về với hư vô, tức là Đạo. Bởi vì cái thể của Đạo là trống không, nhưng cái dụng của nó là vô tận.

Đạo nhiếp sinh của Lão Tử làm căn bản cho thuật luyện đan. Thuật luyện đan của Đạo giáo tức luyện 3 huyệt Đan điền trên cơ thể, tức Đan điền Tinh, Đan điền Khí, Đan điền Thần.

Điểm căn bản của phương pháp công phu này là lấy tâm pháp diệt ái dục, để Tinh đầy đủ, rồi từ đó Khí sung mãn và Thần vững vàng; Thần không còn dao động sẽ hòa đồng cùng vũ trụ.

 

Nguồn: Sưu tầm và tổng hợp

Hotline: 0987 203 556

DMCA.com Protection Status