Giống như màu đen có thể hấp thụ mọi màu sắc, sự im lặng hấp thu năng lượng từ những âm thanh để tạo ra thanh âm của sự tĩnh lặng. Dưới tác động của âm thanh, ta dần làm quen với sự yên lặng đang hiện hữu trong tâm thức, quen với những suy nghĩ cũng như sự tĩnh lặng của cơ thể từ đó tạo nên một tâm vững vàng, là nơi những âm thanh khác có thể nảy sinh.

Nếu tĩnh lặng là con đường dẫn tới tĩnh tâm, sự thông suốt trong trí tuệ, sự an lạc của tâm hồn, vậy tại sao lại cần những âm thanh, tiếng nói của nhạc, của lời dẫn thiền, của tiếng niệm chú, để dẫn bước tới hành trình đó?

Giữa vô vàn thanh âm trong vũ trụ, yên lặng cũng chính là một thứ âm thanh.

Giống như màu đen có thể hấp thụ mọi màu sắc, sự im lặng hấp thu năng lượng từ những âm thanh để tạo ra thanh âm của sự tĩnh lặng. Dưới tác động của âm thanh, ta dần làm quen với sự yên lặng đang hiện hữu trong tâm thức, quen với những suy nghĩ cũng như sự tĩnh lặng của cơ thể từ đó tạo nên một tâm vững vàng, là nơi những âm thanh khác có thể nảy sinh.

Âm thanh của sự tĩnh lặng

Sự tĩnh lặng trong cuộc sống thường nhật là một thứ dễ bị lãng quên. Người ta cho rằng những hành động và tất thảy mọi điều phát ra âm thanh quan trọng hơn nhiều một khoảnh khắc yên lặng, bởi lẽ đó, ai cũng cố gắng để lấp đầy sự yên lặng trống trải. Chúng ta hào hứng hàn huyên chuyện trò, háo hức nghe những âm thanh, điệu nhạc, chúng ta hòa vào sự sôi nổi muôn màu của cuộc sống. Thế nhưng đối với sự yên lặng thì ta lại cho rằng chẳng có gì để mà nghe.

Sự tĩnh lặng có phải là một điều tích cực cần được lắng nghe?

“Tĩnh lặng không phải là sự vắng mặt hoàn toàn của âm thanh, mà là sự thức tỉnh và lắng nghe được âm thanh bên trong của chính mình.”

Hãy khám phá trong cuốn sách “Âm thanh của sự tĩnh lặng” (The sound of silence), Yoshio – một cậu bé đã tìm ra sự im lặng giữa lòng thành phố Tokyo ồn ã, và tự dạy mình để cảm thụ được vẻ đẹp tinh tế này.

“Chúng ta theo Yoshio ra khỏi nhà vào một buổi sáng trời mưa và hòa điệu vào âm thanh ồn ào của thành phố – “Mưa rơi lộp bộp lên chiếc ô của Yoshio”, còn cậu bé thì bước từng bước lõm bõm qua những vũng nước lớn.

Yoshio vui vẻ với cơn mưa và cảm thấy hạnh phúc như đang dạo chơi trong thế giới thần tiên. Bỗng nhiên, cậu dừng lại khi nghe thấy một thứ âm thanh kỳ diệu nhất trên đời. Cậu đi theo âm thanh đó và tìm thấy một người phụ nữ luống tuổi đang căn chỉnh chiếc đàn koto.

Sau đó, bà ta bắt đầu dạo một khúc nhạc ngắn. Những nốt nhạc vang vọng và lanh lảnh đó xoáy sâu vào tai của Yoshio. Khi khúc nhạc kết thúc, Yoshio cất tiếng hỏi, “Sensei, cháu rất thích những âm thanh này, cháu chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào như vậy trước đây!”

Câu bé hỏi tiếp: “Bà có âm thanh yêu thích nhất của mình không?”

“Âm thanh đẹp nhất,” người chơi đàn koto nói, “là âm thanh của sự tĩnh lặng.”

“Sự tĩnh lặng?” Yoshi hỏi lại. Nhưng người chơi đàn koto chỉ mỉm cười bí ẩn, không giải thích gì thêm mà tiếp tục chú tâm vào việc chơi đàn.

Cảm thấy bối rối và hứng khởi bởi thông điệp bí ẩn đó, cậu bé quyết định phải tìm cho ra âm thanh của sự tĩnh lặng này.

Cậu tìm tới một nơi yên tĩnh nhất mà cậu biết – đó là rặng tre phía sau sân chơi thành phố. Nhưng dù có tĩnh lặng đến mấy, nơi này vẫn phát ra âm thanh của sự sống thường nhật.

Một cơn gió thổi qua, những thân tre va vào nhau tạo thành tiếng takeh-takeh-takeh. Cậu nhắm mắt lại và nghe tiếng lá reo trong gió. Âm thanh đó thật đẹp, nhưng đó không phải là âm thanh của sự tĩnh lặng.


Khi Yoshio trở về nhà tối hôm đó, cậu tiếp tục kiếm tìm sự tĩnh lặng – tại ga tàu điện, tại bàn ăn tối và trong bồn tắm nhà mình.

Thậm chí, ngay cả lúc màn đêm buông xuống, khi cả gia đình đã chìm sâu vào giấc ngủ, cậu vẫn lắng tai nghe, để rồi nghe thấy tiếng kêu ro ro nhỏ bé của một trạm phát sóng radio ở rất xa.

Sáng hôm sau, Yoshio tới trường sớm hơn mọi ngày, khi các bạn khác còn chưa vào lớp. Cậu ngồi xuống và đọc một cuốn truyện, rồi bỗng dưng cậu đã nhận ra điều mà mình đã tìm kiếm suốt bấy lâu nay.

Bỗng nhiên, ngay trong lúc đang đọc cuốn truyện, cậu nghe thấy “nó”.

Không có âm thanh của tiếng bước chân, không có tiếng người trò chuyện, không có tiếng kêu ro ro của sóng radio, không có tiếng tre reo, không có tiếng căn chỉnh dây của đàn koto.

Trong một khoảnh khắc,Yoshio thậm chí còn không nghe thấy tiếng thở ra của chính mình. Mọi âm thanh như chìm vào bên trong cậu. Bình yên, giống như một khu vườn bị phủ đầy tuyết. Giống như những tấm thảm futons đang được phơi khô dưới ánh mặt trời.

Sự tĩnh lặng đã có sẵn ở đó từ rất lâu rồi.”

Có lẽ, cậu bé trong câu chuyện trên đã nhận ra được một điều mà chúng ta thường hay quên lãng: “Sự tĩnh lặng không có nghĩa là sự vắng mặt về mặt âm thanh, mà là sự thức tỉnh và lắng nghe được âm thanh bên trong của chính mình”. Người nào nghe thấy nó sẽ có được cảm giác bình lặng và tĩnh tại sâu bên trong tâm, tâm không ồn, ta không còn phải đối mặt với những gì náo nhiệt đến cô độc của cuộc sống vốn ồn ào ngoài kia.

Hằng hà sa số những âm thanh phức tạp đã làm vỡ tan sự yên lặng và xô sập cả không gian khiến chúng ta không còn nhận ra sự quan trọng của 2 từ “tĩnh lặng”. Dường như chúng ta luôn cảm thấy ngồi yên là vô dụng, là tẻ nhạt, cần phải làm một cái gì đó, phải tạo ra tiếng động để lấp đầy sự yên lặng, tạo ra các hình tướng để lấp đầy không gian. Chúng ta dần chìm sâu vào một nền văn hóa do chính chúng ta tạo ra – nền văn hóa ồn ào ủng hộ cho việc lớn tiếng để thể hiện quyền lực, khua động không ngừng để thể hiện mình có tiếng nói, lấn lướt cái tôi để mọi người đồng thuận với ý kiến của mình. Có lẽ, chúng ta đã quên mất những gì tinh túy nhất của sự tĩnh lặng – thứ âm thanh đẹp đẽ, thuần khiết, người bạn đồng tâm vĩ đại nhất trong chính chúng ta.

Hotline: 0987 203 556

DMCA.com Protection Status